Chất phóng xạ Polonium 210?

Là một trong hơn 20 đồng vị của Polonium, Po-210 cũng là một trong những chất hiếm nhất trên quả đất. Cặp vợ chồng Marie Curie và Pierre Curie – hai nhà khoa học từng đoạt Nobel – phát hiện nó vào năm 1898. Họ đặt tên để vinh danh quê huơng đầu đời của họ là Poland. Nó tồn tại với mật độ rất nhỏ trong lớp vỏ trái đất. Ngày nay Po-210 được sản xuất trong các lò phản ứng hạt nhân. Người ta thường dùng Po-210 với hàm lượng nhỏ để khử tĩnh điện trong các thiết bị. Một số người đoán rằng Irene Curie, người con gái chết vì ung thư máu của Pierre Curie và Marie Curie, đã nhiễm bệnh do vô tình phơi nhiễm Po-210 trong phòng thí nghiệm.

Chất phóng xạ Polonium 210 là hợp chất hóa học không mùi không vị có thể hòa tan trong nước hay bắn ra các tia Gamma vô cùng độc hại nên.

Polonium 210

 – Làm rối loạn phản xạ (Diaschisus) tức là làm tê liệt cuống não và võ não bị hư hại trầm trọng và dây thần kinh cột sống thông thường bịnh nhân có thể bị nhức đầu từng cơn ( Cluster headaches) và các cơn đau thấu trời.

 – Khi bị chất phóng xạ 210 con bịnh có thể bị xuất huyết từ Hệ thần kinh nội tiết (Neuroendoctrine system ) nên tim gan phổi bị hư hại và có thể bị nát nhừ do các nguyên bạch cầu đơn nhân ( Monoblast )  của nguyên ủy tủy bào bị tiêu diệt

 Bịnh nhơn có thể bị bí đái do u nguyên tế bào thận (Nephroblastoma) và thông thường bị hội chúng thận hư (Nephrotics Syndrome).

 Vì thế Scan thử máu thử nước tiểu thử đờm, giãi, thử phân cũng không thể tìm ra nguyên nhân của lục phủ ngũ tạng bi nát nhừ nên con bịnh đau đớn thân thể vô cùng cũng giống y chang con bịnh ung thư đến giai đoạn chót.

 – Bịnh nhơn thường bị các chu trình Krebs ( Krebs Cycle) ( Citric Acid cycle ) do việc biến thể Electron đã phóng xạ , nên tâm thần bịnh nhơn hổn loạn và mất dần trí nhớ.

Trên thực tế, Polonium-210 không phải chất phóng xạ phát ra các hạt gamma, loại hạt có thể xuyên qua những bức tường cực dày. Khi phân rã, chất này giải phóng các tia alpha, loại tia hoàn toàn không thể xuyên qua bất kỳ thứ gì, kể cả một tờ giấy mỏng. Tuy nhiên, hạt alpha rất nguy hiểm bởi nó di chuyển ở khoảng cách ngắn nhưng lại có năng lượng lớn.

Nếu Polonium-210 thâm nhập vào cơ thể và phân rã, các hạt alpha sẽ liên tục bắn phá các tế bào, gây tổn thương nghiêm trọng các cơ quan nội tạng và mô của cơ thể, khiến người bị nhiễm độc gần như vô phương cứu chữa. Chất phóng xạ này nguy hiểm tới mức chỉ 1 gram cũng đủ cướp đi mạng sống của 1 con người.

Dù là chất kịch độc nhưng Polonium-210 hoàn toàn không thể xuyên qua da người. Nó chỉ có thể xâm nhập vào cơ thể qua những vết thương hở miệng. Ngoài ra, bầu không khí nhiễm Polonium-210 cũng là một trong những cách giúp chất phóng xạ là thâm nhập vào sâu trong cơ thể.

Không giống như các chất phóng xạ khác, polonium-210 hoàn toàn vô hại nếu như nó không xâm nhập vào cơ thể. Nhưng một khi polonium-210 vào cơ thể con người, tia phóng xạ alpha phát tán bởi isotope có thể gây tác hại gấp 20 lần tác hại do phóng xạ gamma (từ thallium) gây ra. Tia gamma có thể xuyên qua thép, bê tông và mô con người. Các hạt alpha không thể xâm nhập một tấm giấy hay da con người. Nhưng nếu con người nuốt hay hấp thu tia phóng xạ alpha (qua đường tiêu hóa hay hô hấp), thì tất cả các tế bào trong cơ thể sẽ bị tấn công dữ dội. Hạt alpha sẽ tiêu diệt bất cứ tế bào nào bị phơi nhiễm.

Giáo sư Cham Dallas – chuyên gia chất độc tại Viện chăm sóc sức khỏe Đại học Georgia, Mỹ – cho biết: “Polonium-210 gây hại tùy vào liều lượng, giống các loại chất độc hóa học thông thường khác. Nếu nạn nhân nhiễm lượng Polonium-210 lớn, cái chết sẽ ập đến nhanh hơn. Triệu chứng của nạn nhân nhiễm độc phóng xạ Polonium-210 giống với nạn nhân ung thư giai đoạn cuối”.

Tuy nhiên, theo nghiên cứu của Phòng thí nghiệm Quốc gia Argonne của Mỹ, nếu nạn nhân nuốt phải Polonium-210, cơ thể sẽ đào thải khoảng 50 đến 90% độc tố theo đường tiêu hóa. Phần còn lại sẽ thẩm thấu vào trong máu và lan đi khắp cơ thể. Khoảng 45% sẽ đọng ở lá lách, thận và gan trong khi 10 % đọng lại ở tủy xương.

Khi các hạt alpha bắn phá gan, thận và tủy sống, nạn nhân sẽ cảm thấy buồn nôn và đau đầu khủng khiếp. Nạn nhân sẽ nôn, tiêu chảy và rụng tóc. Vài tuần hay thậm chí vài ngày sau khi Polonium-210 phát huy tác dụng, nạn nhân sẽ tử vong.

Theo giáo sư Dallas, chúng ta hoàn toàn không có cách chữa trị đối với người nhiễm độc phóng xạ Polonium-210 ở mức độ nặng. Các nhà khoa học thử nghiệm đang thử nghiệm một số biện pháp điều trị, nhưng Cục quản lý dược phẩm Mỹ vẫn chưa phê chuẩn các biện pháp ấy.

Do người ta không thể phát hiện Polonium-210 bằng các phương pháp dò tìm thông thường, các sát thủ dễ dàng sử dụng nó để đầu độc nạn nhân. Khi nhiễm độc, các bác sĩ sẽ mất rất nhiều thời gian để chuẩn đoán bệnh. Quá trình chuẩn đoán có thể kéo dài nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần. Khi chúng ta phát hiện ra Polonium-210 là nguyên nhân gây bệnh thì mọi phương pháp điều trị đều không phát huy tác dụng.

Dù Polonium-210 là một trong những chất nguy hiểm nhất song rất ít người có thể tiếp cận nó. Là chất phóng xạ hiếm tồn tại bên ngoài tự nhiên, Phần lớn Polonium-210 ra đời trong các lò phản ứng hạt nhân. Ở thời điểm hiện tại, chỉ các cường quốc hạt nhân như Mỹ, Nga, Anh, Pháp, Israel có đủ khả năng sở hữu loại chất độc này.

Arafat bị đầu độc bằng Po-210?

Một số chuyên gia cho rằng lượng Po-210 trên quần, áo của cố tổng thống Palestine chưa thể cấu thành bằng chứng cho thấy ông bị đầu độc. Derek Hill, một chuyên gia về phóng xạ của Anh, nói rằng sau 8 năm từ khi ông Arafat qua đời, có thể chất phóng xạ đã phân rã và mức phóng xạ không còn mạnh như năm 2004. Mặc dù vậy, nếu ông Arafat thực sự nhiễm độc Po-210 thì nồng độ chất phóng xạ trong thi thể ông vẫn cao hơn nhiều so với nồng độ trong cơ thể người bình thường. Vì thế các nhà khoa học có thể giải phẫu tử thi của cố tổng thống Palestine để xác định cơ thể Arafat chứa Po-210 vào thời điểm ông qua đời hay không.

Cái chết của lãnh tụ Palestine ông Arafat vào năm 2004 tại bệnh viện Percy của Pháp, ông thuờng than đau vùng trong bụng, hay nôn mữa cùng chứng hư thận và gan cùng tụy tạng… đây là những triệu chứng của nhiễm xạ Polonium. Cho đến năm 2012 người ta phải khai quật tử thi ông để dò tìm phóng xạ vì có quá nhiều đồn đoán ông bị ám toán. Dấu vết Polonium đã lần tìm có ở bàn chải răng , quần lót và vài vật dụng cá nhân của ông. Cái chết của ông cũng không là duy nhất cho những nạn nhân bị ám toán bởi phóng xạ POLONIUM.

 Arafat

Vợ của cố tổng thống Yasser Arafat nghi ngờ ông bị đầu độc bằng chất phóng xạ polonium. Ảnh: jewishjournal.com.

 Cái chết đầy bí ẩn của tình báo viên Nga Alexander Litvinenko tại Anh Quốc

Lâu nay, sử dụng chất độc trong các cuộc ám sát là câu chuyện không mới, thế nhưng càng ngày, kỹ nghệ giết người bằng chất độc càng có những biểu hiện tinh vi và phức tạp. Vụ ám sát cựu sĩ quan tình báo Alexander Litvinenko của Nga hồi cuối năm 2006 được giới báo chí và khoa học xem là vụ ám sát hoàn hảo của thế kỷ 21, vì lần đầu tiên một chất phóng xạ là polonium-210 được sử dụng. Thứ chất độc này đã “qua mặt” được cả những chuyên gia y khoa giỏi nhất, những thiết bị y tế hiện đại nhất.

John Croft, một chuyên gia về phóng xạ hạt nhân người Anh đã nghỉ hưu và từng điều tra vụ đầu độc cựu điệp viên Litvinenko, nói rằng chỉ những chính phủ sở hữu cơ sở hạt nhân mới có khả năng tạo ra lượng Po-210 đủ lớn để giết người. Nga, Mỹ, Israel và hơn một chục nước khác đang sở hữu lò phản ứng hạt nhân hoặc máy gia tốc hạt.

Ngày 17/11/2006, Khoa cấp cứu của Bệnh viện University College Hospital – UCH (London, Anh) tiếp nhận một bệnh nhân mà sau này trở thành trường hợp khiến cả giới y khoa phương Tây rung động. Bệnh nhân có triệu chứng mất nước, tiêu chảy, ói mửa dữ dội, nhưng không có dấu hiệu nhiễm trùng đường ruột. Bác sĩ nghi ngờ ông bị ngộ độc thực phẩm. Nhưng xét nghiệm sau đó không phát hiện ra chất độc trong thực phẩm. Xét nghiệm Greiger (đo lường lượng phóng xạ) cũng hoàn toàn âm tính. Không ai biết ông mắc bệnh gì. Các bác sĩ kinh nghiệm nhất của Bệnh viện UCH và các bệnh viện lớn khác của Anh đều không thể đi đến một chẩn đoán dứt khoát.

 Bệnh nhân là Alexander Litvinenko, một cựu sĩ quan tình báo của Nga và là một người đối kháng nổi tiếng ở Nga. Trong khi bác sĩ không biết ông mắc bệnh gì, thì Livitnenko khăng khăng cho rằng mình bị ám sát bằng đầu độc vì đã tiết lộ thông tin mật của Nga cho tình báo Anh.

 Câu chuyện của Litvinenko bắt đầu từ ngày 1/11/2006, khi ông đi ăn tối cùng hai người đồng nghiệp tình báo cũ. Sau buổi ăn tối định mệnh đó, Litvinenko bị tiêu chảy, ói mửa và thấy mệt trong người. Ông được đưa vào Bệnh viện Barnet ở phía Bắc London, nhưng bác sĩ ở đó không sao chẩn đoán được ông mắc bệnh gì. Vì tình trạng sức khỏe của Litvinenko càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, nên bác sĩ quyết định chuyển ông đến UCH.

 Khi nhập viện UCH, tình trạng của Litvinenko càng ngày càng tồi tệ hơn. Da ông trắng bệch, bác sĩ phải đặt ống thở. Các bộ phận trong cơ thể như gan, thận, phổi… trong người Litvinenko dần dần ngưng hoạt động. Hệ thống miễn dịch cũng suy sụp nhanh chóng với lượng bạch huyết cầu giảm nhanh. Các bác sĩ cố gắng lấy tủy xương để làm xét nghiệm, nhưng họ không cách gì lấy được một mẫu. Họ nghi ngờ rằng các tế bào phân chia đã bị đầu độc, nhưng lại không biết chất gì là thủ phạm.

 Xét nghiệm Greiger cho ra kết quả âm tính phóng xạ gamma. Các bác sĩ và nhà khoa học tiếp tục tìm kiếm chất độc khác, nhưng danh sách các chất này rất dài nên không dễ gì phát hiện được. Trường hợp của Litvinenko là một trường hợp cực kỳ mới đối với y khoa Anh. Thế là họ quyết định lấy mẫu nước tiểu của bệnh nhân gửi cho Cục vũ khí nguyên tử (Atomic Weapons Establishments, AWE) để phân tích.

Bí mật được hé lộ

 Các chuyên gia Cục vũ khí nguyên tử phát hiện ra trong mẫu nước tiểu của Litvinenko một chất có tên là polonium-210. Đây là một trong những chất phát tán phóng xạ alpha mạnh nhất, là một isotope thường được sản xuất để dùng trong các dụng cụ chống tĩnh (antistatic). Tuy nhiên, phát hiện này chẳng giúp ích gì cho bệnh nhân vì Litvinenko đang chết dần trên giường bệnh. Ngày 23/11/2006, AWE khẳng định: Litvinenko bị nhiễm phóng xạ polonium-210. Litvinenko chết chỉ vài giờ sau khi chẩn đoán được xác định và ông không bao giờ biết được mình chết vì lý do gì.

Polonium đã được hòa tan trong đồ uống khi ông tiếp đãi bạn cũ. Polonium-210 xâm nhập vào hệ thống tiêu hóa, từ đó lan sang máu và khắp cơ thể, tiêu diệt các tế bào phân chia nhanh như tóc, da, dạ dày, xương tủy. Có thể, Litvinenko đã bị đầu độc với một liều lượng lớn (khoảng 1 – 10 gigabecquerels, 1 gigabecquerel bằng 1 tỷ hạt alpha phát tán trong 1 giây) hơn là liều lượng cần thiết để giết một con người. Với liều lượng này, Litvinenko không có hy vọng sống sót. Người ta cũng đã tìm thấy dấu vết phóng xạ tại những nơi mà hai người bạn của Litvinenko từng đi qua hay từng lưu trú. Ngay cả cửa phòng khách sạn, bàn ghế họ từng ngồi cũng có dấu vết phóng xạ polonium-210.

Litvinenko

Alexander Litvinenko trên giường bệnh

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s